Cảm Hứng Từ Cedar Veil
Aug 20, 2025
Cedar Veil – Rừng an, Tâm yên!Có những sáng ta tỉnh dậy mà chẳng vì báo thức.
Ta xách balo, chẳng cần điểm đến rõ ràng,
rồi thấy mình giữa rừng khi sương còn đang mơ ngủ.
Mọi thứ đều yên an – không phải vì thiếu âm thanh,
mà vì bên trong đã đủ tĩnh.
Ánh nắng bắt đầu len lỏi qua từng tán cây,
một chút ấm tràn vào cái lạnh ban mai.
Sự giao thoa ấy – giữa mát lạnh và ấm áp,
giữa sáng rõ và mơ hồ –
giống hệt cách ký ức ùa về.
Hương tuyết tùng lặng lẽ thấm vào không khí,
như người từng thương, không còn hiện diện
nhưng vẫn ấm áp trong lòng.
Tiêu hồng thoáng qua, cay nhẹ nơi đầu mũi,
nhắc ta về một điều gì đã cũ
nhưng vẫn còn nguyên cảm giác bồi hồi khi nhớ lại.
Hoa hồng không nở rộ, không choáng ngợp,
chỉ len lỏi trong không khí lành lạnh –
nhẹ nhàng như ánh mắt lãng mạn ngọt ngào
dành cho ai đó bạn đã từng lặng im ngắm nhìn.
Vetiver – mùi của rễ, của đất, của những điều không cần gọi tên.
Lạnh mát, tươi mới, như cảm xúc thuần khiết tan vào lòng.
Không lấp lánh, không phô trương,
chỉ là một cái chạm rất khẽ…
nhưng đủ khiến lòng dịu lại,
như vừa đặt được gánh nặng xuống sau những ngày dài hối hả.
Cedar Veil không hỏi ta đang buồn hay vui.
Chỉ lặng lẽ ở cạnh –
như cách bản thể ta tự vỗ về.
Không cần gồng gánh,
mà đủ sâu, đủ lặng, đủ yên.
Đủ để gợi lại cả khoảng đại ngàn
của ký ức,
của kỷ niệm,
của riêng mình.